Tâm lý học: hành trình tìm kiếm “Meaning” phía sau “Mind” của Mspace

Psychology, Dream, Mental Health concept illustration. Brain, neuroscience and creative mind poster, cover. Vector modern illustration

Có một hiểu lầm rất phổ biến về tâm lý học, rằng đây là một ngành học “mềm”, “dễ cảm”, hoặc chủ yếu dành cho những người thích lắng nghe, thích phân tích cảm xúc và thích nói về chuyện con người. Có lẽ vì tâm lý học chạm đến những điều quá gần gũi trong đời sống hằng ngày, như một cơn giận, một nỗi buồn, một mối quan hệ đổ vỡ, một đứa trẻ không chịu nghe lời, một người trưởng thành luôn cảm thấy mình chưa đủ tốt nên nhiều người dễ nghĩ rằng ai sống đủ lâu, trải qua đủ nhiều, đọc vài cuốn sách, quan sát vài câu chuyện xung quanh là có thể hiểu được tâm lý con người.

Nhưng càng đi sâu vào ngành này, ta càng nhận ra điều ngược lại.

Tâm lý học không chỉ là một ngành khoa học xã hội. Nó còn là một trong những ngành khó nhất, bởi đối tượng mà nó nghiên cứu không phải là một con số, một vật thể, một phản ứng hóa học hay một hệ thống máy móc có thể tháo rời từng phần để quan sát. Đối tượng của tâm lý học là con người, một thực thể vừa sinh học, vừa xã hội, vừa văn hóa, vừa lịch sử, vừa ý thức, vừa vô thức; một thực thể có thể nói một điều nhưng cảm thấy một điều khác, có thể tin rằng mình đang lựa chọn tự do nhưng thật ra đang lặp lại một mô thức cũ, có thể rất muốn thay đổi nhưng vẫn bị giữ lại bởi nỗi sợ, ký ức, niềm tin và những vết thương chưa từng được gọi tên.

Nếu một người nổi nóng trong một cuộc trò chuyện, ta có thể nhìn thấy hành vi bên ngoài là họ đang giận. Nhưng tâm lý học không dừng lại ở đó. Nó sẽ hỏi tiếp: Cơn giận này đang bảo vệ điều gì? Người đó đang cảm thấy bị xem thường, bị bỏ rơi, bị đe dọa, hay bị chạm vào một điểm đau cũ? Cơn giận này là phản ứng phù hợp với tình huống hiện tại, hay là sự trỗi dậy của một trải nghiệm đã được tích lũy từ rất lâu trước đó? Và nếu chỉ nhìn thấy cơn giận mà không nhìn thấy điều nằm bên dưới nó, liệu ta có đang hiểu con người ấy quá hời hợt không?

Đó là lý do tâm lý học khó.

Nó khó vì hành vi của con người không bao giờ chỉ là hành vi. Đằng sau một người luôn làm hài lòng người khác có thể là nỗi sợ bị từ chối. Đằng sau một người luôn cố gắng hoàn hảo có thể là niềm tin rằng mình chỉ xứng đáng được yêu thương khi không mắc lỗi. Đằng sau một người liên tục trì hoãn có thể không phải là sự lười biếng, mà là nỗi sợ thất bại, sợ bị đánh giá, hoặc cảm giác bất lực đã kéo dài quá lâu. Đằng sau một người im lặng trong mối quan hệ có thể là sự tổn thương, sự phòng vệ, hoặc một lịch sử lớn lên trong môi trường mà nói ra cảm xúc chưa bao giờ là điều an toàn.

Và điều khó hơn nữa là nhiều khi chính người trong cuộc cũng không hiểu điều gì đang diễn ra bên trong mình. Họ chỉ biết mình mệt. Mình khó chịu. Mình thấy có gì đó sai sai. Mình không vui dù cuộc sống nhìn bên ngoài vẫn ổn. Mình phản ứng quá mức rồi sau đó lại tự trách. Mình muốn gần gũi nhưng lại sợ bị tổn thương. Mình muốn thay đổi nhưng cứ quay lại con đường cũ. Con người không phải lúc nào cũng có sẵn ngôn ngữ để gọi tên thế giới nội tâm của mình. Nhiều cảm xúc tồn tại rất lâu trước khi được hiểu. Nhiều vết thương vận hành âm thầm rất lâu trước khi được nhận ra.

Carl Jung từng nói đại ý rằng, khi ta chưa đưa những điều vô thức ra ánh sáng của ý thức, chúng sẽ tiếp tục dẫn dắt đời sống của ta, và ta gọi đó là số phận. Câu nói ấy có lẽ lý giải rất rõ vì sao tâm lý học không thể là một ngành học đơn giản. Bởi nó không chỉ nghiên cứu những gì con người thể hiện ra bên ngoài, mà còn cố gắng hiểu những tầng sâu vô hình đang âm thầm điều khiển cách một người yêu thương, sợ hãi, lựa chọn, né tránh, phòng vệ và sống cuộc đời của mình.

Nhiều người nghĩ tâm lý học là ngành của cảm xúc. Đúng, nhưng chưa đủ. Tâm lý học nghiên cứu cảm xúc, nhưng cũng nghiên cứu nhận thức, hành vi, trí nhớ, sự phát triển, nhân cách, sang chấn, động lực, mối quan hệ, văn hóa, hệ thần kinh, môi trường xã hội và cả cách con người tạo ra ý nghĩa cho đời sống của mình. Để hiểu một người đang lo âu, ta không thể chỉ hỏi họ đang sợ điều gì. Ta còn phải hiểu hệ thần kinh của họ đang phản ứng ra sao, những niềm tin nào đang làm nỗi sợ lớn lên, môi trường sống có đang duy trì áp lực đó không, quá khứ có để lại dấu vết nào trong cách họ cảm nhận hiện tại không, và họ đang thiếu nguồn lực nào để có thể tự điều chỉnh.

Chính vì vậy, tâm lý học là một ngành vừa rất nhân văn, vừa rất nghiêm cẩn. Nó cần lòng trắc ẩn, nhưng không được phép chỉ dừng ở lòng tốt. Nó cần sự thấu cảm, nhưng thấu cảm không thay thế được kiến thức chuyên môn. Nó cần trực giác nghề nghiệp, nhưng trực giác không thể đứng trên bằng chứng. Một người học tâm lý phải học cách lắng nghe, nhưng cũng phải học cách đặt câu hỏi đúng. Phải học cách hiện diện với nỗi đau của con người, nhưng cũng phải biết giữ ranh giới. Phải học cách hiểu sâu, nhưng không được vội vàng kết luận. Phải biết rằng một thang đo, một bài trắc nghiệm, một buổi trò chuyện hay một biểu hiện đơn lẻ không bao giờ đủ để định nghĩa toàn bộ một con người.

Đây là điểm làm tâm lý học khác với rất nhiều hiểu biết phổ thông về “đọc vị con người”. Tâm lý học nghiêm túc không đi tìm những công thức nhanh để kết luận ai đó là người thế này hay thế kia. Nó không biến con người thành vài nhãn dán đơn giản. Nó không nói rằng chỉ cần nhìn cách ai đó nhắn tin, cách họ im lặng, cách họ chọn màu sắc hay nhóm tính cách của họ là có thể hiểu hết nội tâm của họ. Tâm lý học càng trưởng thành thì càng khiêm tốn. Bởi càng hiểu con người, ta càng biết rằng mỗi người là một hệ sinh thái tâm lý rất phức tạp, được tạo nên từ lịch sử sống, môi trường gia đình, văn hóa, cơ thể, hệ thần kinh, các mối quan hệ, trải nghiệm tổn thương, trải nghiệm được yêu thương và những ý nghĩa mà họ tự tạo ra trong đời.

Có lẽ vì thế mà học tâm lý học không chỉ là học về người khác. Rất nhiều khi, nó buộc ta phải quay về nhìn lại chính mình. Khi học về cơ chế phòng vệ, ta có thể nhận ra những lần mình né tránh sự thật. Khi học về gắn bó, ta có thể hiểu vì sao mình vừa khao khát thân mật vừa sợ bị bỏ rơi. Khi học về sang chấn, ta có thể chạm vào những vùng ký ức mà mình từng nghĩ đã quên. Khi học về tự nhận thức, ta nhận ra rằng có những phản ứng hiện tại của mình thật ra không hề mới; chúng chỉ là những cách cũ mà ta từng dùng để sinh tồn trong một giai đoạn nào đó của đời mình.

Và đó cũng là phần khó nhất của ngành này: tâm lý học không cho phép ta đứng quá xa con người. Nó không chỉ là tri thức để quan sát người khác từ bên ngoài. Nó là một tấm gương. Càng học, ta càng thấy rõ rằng chính mình cũng có những thiên lệch, những nỗi sợ, những phần chưa trưởng thành, những vết thương và những mô thức cần được hiểu. Một người làm việc với tâm lý con người mà không chịu nhìn lại chính mình rất dễ mang những vùng mù của bản thân vào cách họ lắng nghe, diễn giải và can thiệp. Vì thế, sự trưởng thành của người học tâm lý không chỉ nằm ở việc biết thêm bao nhiêu lý thuyết, mà còn nằm ở khả năng phản tư, khả năng tự quan sát và sự khiêm tốn để biết rằng mình vẫn luôn có điều cần học tiếp.

Tâm lý học khó cũng bởi nó làm việc với những điều không thể được giải quyết bằng một lời khuyên đơn giản. Một người đang trầm cảm không thể chỉ nghe “hãy tích cực lên” là sẽ ổn. Một người đang lo âu không thể chỉ nghe “đừng nghĩ nhiều nữa” là có thể dừng lại. Một đứa trẻ thường xuyên chống đối không thể chỉ bị gắn nhãn là hư. Một người trưởng thành khó mở lòng không thể chỉ bị kết luận là lạnh lùng. Những câu nói đơn giản đôi khi làm người nói cảm thấy mình đã giúp, nhưng lại khiến người nghe cảm thấy mình bị hiểu sai thêm một lần nữa.

Trong thực hành tâm lý, điều cần thiết không phải là vội vàng đưa ra lời khuyên, mà là đủ kiên nhẫn để hiểu điều gì đang duy trì vấn đề. Có khi một triệu chứng không chỉ là vấn đề cần loại bỏ, mà còn là một tín hiệu cho thấy hệ thống bên trong của một người đang cố gắng bảo vệ họ theo cách vụng về nào đó. Có khi một hành vi không phù hợp từng là cách duy nhất mà một người học được để được an toàn. Có khi một mô thức gây đau khổ trong hiện tại từng là chiến lược sinh tồn trong quá khứ. Nếu không hiểu được tầng nghĩa này, ta rất dễ nhìn con người bằng sự phán xét thay vì bằng sự hiểu biết.

Tất nhiên, nói tâm lý học khó không phải để làm nó trở nên xa cách hay cao siêu. Ngược lại, chính vì khó nên nó cần được tiếp cận một cách cẩn trọng hơn, tử tế hơn và có trách nhiệm hơn. Trong một thời đại mà các nội dung về tâm lý học xuất hiện khắp nơi trên mạng xã hội, việc phân biệt giữa kiến thức có cơ sở và những lời diễn giải cảm tính trở nên rất quan trọng. Không phải điều gì nghe sâu sắc cũng đúng. Không phải điều gì được kể bằng giọng chữa lành cũng có tính trị liệu. Không phải bài test nào cũng có giá trị khoa học. Không phải ai nói về tổn thương cũng hiểu về sang chấn. Và không phải mọi lời khuyên tích cực đều phù hợp với một người đang thật sự cần được hỗ trợ chuyên môn.

Tâm lý học nghiêm túc luôn cần bằng chứng, đạo đức và sự khiêm tốn. Bằng chứng để chúng ta không đi quá xa khỏi sự thật. Đạo đức để chúng ta không dùng sự hiểu biết về con người như một công cụ gây ảnh hưởng tùy tiện. Và khiêm tốn để nhớ rằng phía sau mỗi khái niệm, mỗi ca làm việc, mỗi câu chuyện được kể ra là một con người thật, với đời sống thật, nỗi đau thật và phẩm giá cần được tôn trọng thật.

Có lẽ, nếu phải nói một cách ngắn gọn, tâm lý học khó vì nó không cho phép ta đơn giản hóa con người.

Nó nhắc ta rằng một người không chỉ là hành vi mà họ thể hiện trong một khoảnh khắc. Một đứa trẻ không chỉ là sự bướng bỉnh mà người lớn nhìn thấy. Một người trẻ không chỉ là thành tích hay thất bại của họ. Một người đang đau khổ không chỉ là triệu chứng của họ. Và chính ta cũng không chỉ là những lỗi sai, nỗi sợ, phản ứng phòng vệ hay những ngày mình chưa đủ tốt.

Tâm lý học, ở tầng sâu nhất, giúp con người học cách nhìn con người bằng nhiều chiều hơn. Ít vội vàng hơn. Ít phán xét hơn. Có cơ sở hơn. Và nhân văn hơn.

Có thể đó là lý do ngành này khó. Nhưng cũng chính vì khó, nó trở nên cần thiết.

Bởi trong một thế giới có quá nhiều tiếng ồn, quá nhiều nhãn dán, quá nhiều phán xét nhanh và quá nhiều lời khuyên vội, chúng ta cần hơn bao giờ hết những không gian giúp con người được hiểu một cách nghiêm túc. Không phải để biến mọi nỗi đau thành lý thuyết. Cũng không phải để giải thích mọi thứ đến mức mất đi sự sống động của con người. Mà để mỗi người có thêm cơ hội nhìn lại tâm trí mình, hiểu những gì đang vận hành bên trong mình, và tìm thấy một cách sống bình an, tự do và có ý nghĩa hơn.

VIỆN TÂM LÝ MSPACE

𝑀𝑆𝑝𝑎𝑐𝑒 – 𝐴 𝑆𝑝𝑎𝑐𝑒 𝑓𝑜𝑟 𝑀𝑖𝑛𝑑 & 𝑀𝑒𝑎𝑛𝑖𝑛𝑔

Psychology Institute | Mental Well-being & Therapy

Bình luận về bài viết này